Hồi Ký Bão Lòng - Phần 9

(Phần 9) ĐI TÙ - ĐỊNH MỆNH HAY SỰ TRẢ GIÁ CỦA TUỔI TRẺ?
(Tiếp theo)
Lại nói tiếp chuyện ở trại tạm giam, sau khi gia đình tôi làm một cuộc viếng thăm đến nhà tay quản giáo, vị trí trong buồng của tôi đã tốt hơn rất nhiều. Lũ tù nói rằng thời buổi bây giờ muốn sướng thì phải có tiền, trong tù cũng vậy, chúng bảo cái thời kỳ "tù xương máu" qua lâu rồi, bây giờ gấu mèo trong tù cũng chỉ để... "lấy mật" thôi, cứ có tiền thì sẽ "là tiên là phật...", tiền có thể "vật" chết bất cứ bố con thằng nào...
Tôi cảm thấy cũng đúng, nhưng rõ ràng bản thân mỗi thằng tù đều phải biết tự lo cho mình là chính, sống mà không có bè cánh thì cũng chỉ có nước chết mà không kịp ngáp thôi...
Tôi cứ hình dung, phòng tạm giam nơi đây như là một xã hội bần tiện thu nhỏ, cái xã hội bần tiện này cũng được phân cấp như một... quốc gia, với nhiều tầng lớp...
"Trực buồng" được ví như là chủ tịch nước, "người làm buồng" được ví như là thủ tướng, lớp "trách nhiệm" được ví như là bộ trưởng các bộ phụ trách các mảng khác nhau (nếu có thể đặt tên thì tôi sẽ đặt là "bộ... đánh người" phụ trách mảng đánh người;"bộ... rích roác" phụ trách mảng soi mói tìm cách báo cáo cán bộ, khai thác các thông tin của can phạm và cung cấp cho điều tra, hiểu nôm na là làm... tình báo ấy; "bộ nông công nghiệp và phát triển... tù" chuyên phụ trách mảng "cơm áo gạo tiền" chia đồ ăn đồ uống, chăm sóc những "con gà đẻ trứng vàng" là con những nhà khá giả có điều kiện, mục đích là moi tiền cho quản giáo và giữ lại một phần cho buồng; "bộ... tư pháp tù" chuyên phụ trách cố vấn các kiểu... hành hạ và quản lý tù.... v.v và v.v... )...
Lớp "xe" được ví như là các vụ trưởng, cục trưởng vậy - lớp này làm đầu sai, tay chân cho lớp "trách nhiệm". Còn lớp "vệ sinh" thì giống như là lớp cán bộ công nhân viên chức, dân lao động ngoài xã hội, phải lao động, làm việc cật lực mới đủ sống (gọi là có dễ thở hơn một tí).... Lớp tiếp theo là lớp "ưu tiên", lớp này kiểu dạng như là quen biết những kẻ có "vai vế" bên trên nên được ưu tiên và được "sống" ngang hàng với lớp... "vệ sinh" (kiểu như là ở xã hội bên ngoài mà có họ... xa với các "sếp" ấy). Cuối cùng là "dân", ngay cái tên gọi cũng đủ nói lên nhiều vấn đề rồi, dân đen ngoài xã hội còn chết nữa là dân trong tù, tầng lớp này có ra khỏi tù thì cũng sinh bệnh mà chết thôi, là cái loại khổ nhất trong các loại khổ ấy...
Tôi là một trong số những đứa mất tiền để được đối xử tử tế, chứ còn chủ yếu lũ tù "tự thân vận động" ở đây phải sống trong cảnh "sống mà còn hơn cả chết".
Thời gian trong trại tạm giam của bọn chúng được lập trình sẵn: 8h sáng dậy ngồi đâu ngồi đấy bó gối, dù có buồn đái đến mấy cũng phải... chờ "các anh" đánh răng rửa mặt xong đã, sau đó mới thứ tự đi vệ sinh, 30 thằng lần lượt đái chung vào một cái hố xí, sau đó mới dùng nước thải giặt quần áo để dội, nếu muốn đi ỉa thì phải xin phép (mà cái việc xin phép này khó khăn chẳng khác nào các thủ tục hành chính ở ngoài xã hội), nhục lắm, mà được đi ỉa cũng chả sung sướng gì, chúng nó phải vừa ỉa vừa... "chan" vừa... "húp" - tức là "cục" nào rơi ra là phải dùng nước dội cho nó trôi đi ngay, chứ lỡ quên mà để bốc mùi trong cái buồng trật trội này thì cứ xác định "ăn" đủ, đã có thằng bị "xử" bằng cách cho cả buồng đái vào một cái hố, sau đó bắt quỳ và cúi sát mặt xuống cái hố đó, trên gáy thì để một cái bát nước, nếu mà ngẩng lên làm đổ bát nước thì sẽ được... "ăn cháo chân giò thập cẩm" ngay lập tức, nó sẽ đánh cho "chột nhớn" luôn... Kiểu "vi phạm" này thường nhẹ thì cũng phải quỳ cỡ 30 phút, còn nặng thì vô thời hạn...
Riêng cái chuyện đi vệ sinh đã vậy, tiếp theo là đến ăn sáng, tôi có tiêu chuẩn rõ ràng, nhưng từ "vệ sinh" xuống đến "dân" thì ngồi đâu ngồi đấy, phải nhịn luôn. Kiểu ngồi thì không thay đổi, có chăng nó linh động nó cho... duỗi chân mỗi tiếng một lần (mỗi lần không quá một phút) và đặc biệt chỉ được ngồi im, thằng nào lớ xớ "buôn dưa lê bán dưa hấu" nó tát cho rụng răng...
Đến 9h30 phút sáng thì đến giờ chia cơm, cứ lần lượt xếp hàng để bộ phận "xe" phân phát, và đương nhiên lũ "dân" được phát cơm không, bên dưới có một nhúm rau muống bẩn (được hấp cả gốc dễ, đất cát, sâu bọ...), cái thứ rau muống đó chấm với một bát nước bể (nước lã và rất bẩn) pha với vài hạt muối (ở đây lũ tù luôn mơ ước được ăn cơm với... bột canh Hải Châu, cái thứ đó rắc vào cơm, bọn "dân" nói... "ăn ngon như hải sản"... Nhưng mơ ước của bọn chúng cũng chỉ là ước mơ mà thôi... ai cho phép ăn đâu mà được ăn).
Thật sự tôi thấy lạ, bởi có nhiều trường hợp gia đình vẫn gửi quà tiếp tế vào đều, mỗi tuần một lần và đều có thức ăn, thế những đa phần chúng chỉ được ra nhận cho... phải phép, chứ vào đến trong buồng rồi thì để vào "bếp" cho "các anh", chúng sẽ không được đụng tới, không được ăn vì... chưa đủ "tuổi"... (ở đây cứ càng nạp tiền cho quản giáo nhiều thì "tuổi" sẽ càng cao và càng có "quyền hành" nhiều).
Trước đây tôi cũng đã tự thắc mắc là vì sao bọn chúng không báo cáo cán bộ về chuyện này? Nhưng, xin nói ngay, thằng nào ra báo cáo cán bộ quản giáo, sẽ được cán bộ rất quan tâm lắng nghe, thậm chí là được "động viên" là cứ về buồng đi rồi "thầy" sẽ giải quyết. Nhưng, sự thật là việc "báo cáo" ấy đồng nghĩa với "rước hoạ vào thân", quản giáo sẽ nhắc nhở thằng "trực buồng" và bộ sậu "đì cho thằng chó dám báo cáo kia muôn đời không ngóc đầu lên được" thì thôi.
Đến ngay bát cơm của tù, gặp bữa tù đang ăn, quản giáo nó đi qua nó thấy chia cơm cho tầng lớp bên dưới hơi nhiều, nó sẽ gọi thẳng trực buồng ra và "chấn chỉnh": Đ.mẹ mày chứ, cho nó ăn nhiều thế kia để bố mày chết đói à... (Kinh chưa, ý nó là phải cho tù ăn khổ vào, sau đó "bắn tin" về để gia đình thương, gia đình sẽ phải gặp nó để mà nhờ..."giúp đỡ")
Ăn xong, lũ tù tự mang bát xuống bể nước và vị trí nào về vị trí ấy, phần rửa bát sẽ do "vệ sinh" lo, sau khi rửa bát xong, từ lớp "vệ sinh" trở lên sẽ được "xe" chạy cho hút thuốc lào một lượt, hút xong sẽ được lệnh "đổ", tất cả đi ngủ (lúc ấy khoảng 11h). Đến 14h cả buồng được hô "dậy", tiếp đó 15h được "ăn cơm" hệt như lúc sáng, đến 17h quản giáo sẽ vào buồng để "điểm" (đếm xem số tù trong buồng có đủ quân số không).
Quy trình ban ngày cứ thế được lặp đi lặp lại, bảo sao mà lũ tù không... "bóp dái". Theo tôi được biết thì việc "quy hoạch" giam giữ can phạm như thế này cũng là do "chính sách" của công an nó phải thế, không mang tính giáo dục một tí nào, cái kiểu tạm giam này quả thật là vừa "thâm" vừa "hiểm".
Đấy, nói thế để thấy tôi may mắn thế nào, sau khi tôi được "nâng đời" thì điều sung sướng nhất của tôi lúc đó là được... tự do thoải mái đi vệ sinh, rồi mới đến việc được đánh răng, được thay quần áo hàng ngày, được nói chuyện và được ... ăn cơm có thức ăn...
(Còn tiếp.... )
DOMINO
DOANH NHÂN 6886
Tags: bão lòng, đọc, hồi ký, truyện dài
Hồi Ký Bão Lòng - Phần 9
2010-10-27T02:30:00-07:00
Trà Đá Việt
bão lòng|đọc|hồi ký|truyện dài|

Previous Article