Ông Hà Minh Thành, cảnh sát Nhật gốc Việt:
Chào TuầnViệt Nam
Tôi không ngờ rằng câu chuyện của cậu bé Soma Haruo 9 tuổi đã làm xúc động nhiều người ở Việt Nam. Điều đó chứng tỏ tính thiện của người VN chúng ta, cho chúng ta hy vọng ở những thế hệ nối tiếp.
Bây giờ thì tình hình nước Nhật khá ổn hơn rồi. Sáng nay đội tự vệ bắt đầu đem xe tăng ủi phá đường xung quanh khu nhà máy điện nguyên tử để cho người ta dễ làm việc. Sau 10 ngày lăn lộn chúng tôi mới thấy nhẹ nhõm trong người. Sáng nay tôi được một ông cụ già không chịu di tản mời uống một ly trà nóng làm tôi cảm động hết sức. 10 ngày nay mỗi ngày chỉ có khẩu phần lương khô 6 miếng bánh bích quy với 4 chai nước lạnh, nghĩ lại không biết ở đâu mà tụi tôi có sức dữ như vậy.
Ngày hôm kia tôi tìm được 3 người VN dân định cư ở đây. Lúc động đất, họ chạy vào núi lánh nạn, thấy nhà người Nhật bỏ đi, họ vào ở luôn. Ở bên này ít ăn cắp, ăn trộm nên phần nhiều dân ở các vùng quê khi đi làm họ cũng không có khóa cửa nẻo gì hết. Mấy "ông thần" VN mình cứ vậy chui vô ở tự nhiên thôi. Phần không biết tiếng Nhật, phần không có điện để xem TV, nên không biết thông tin gì cả. Cái nhà của người Nhật họ trú đó cũng còn thức ăn dự trữ nhiều, vậy là họ lôi ra làm đồ nhậu, vừa nhậu vừa ca hát inh ỏi đâu có biết "thần chết" lảng vảng sau lưng.
Cũng may chúng tôi đi tuần ngang qua khu đó, nghe hát ỏm tỏi bằng tiếng Việt, vào hỏi, mới hay họ không biết gì đến lệnh di tản cả, dù xe tuần cảnh tụi tôi chạy ngang khu đó gọi khản cả cổ. Đúng là điếc không sợ súng. Tôi dở khóc dở cười, không lẽ còng tay mấy "ông thần" VN nhà mình vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, nên chỉ ghi tên cảnh cáo. Cũng may còn chuyến xe bus cuối cùng chở dân di tản nên gửi họ đến trung tâm tiếp nhận tạm cư ở tỉnh Saitama.
Tôi cũng xin cám ơn Tuần Việt Nam đã kịp thời đăng tin của tôi. Hôm nay nhiều người ở miền nam nước Nhật gửi e-mail đến cám ơn tôi vì nhờ qua bản tin của Tuần Việt Nam, họ đã an tâm, không phải bỏ chạy về VN. Mấy ngày trước có một số sinh viên VN gửi mail báo cho tôi biết, do có hiện tượng một số người là cán bộ, nhân viên người VN đang làm việc ở Nhật đã vội vã cho gia đình về nước ngay sau khi Nhật bị động đất và sóng thần, gây nên tâm lý hoảng loạn trong số đông sinh viên và tu nghiệp sinh ở đây.
Thêm nữa báo chí trong nước đăng tin về động đất, phóng xạ nhiều quá khiến họ đã hoảng loạn còn hoảng loạn thêm. Nhiều người sau đó cũng vội vã về VN không kịp xin giấy tái nhập cảnh, bây giờ họ muốn quay lại Nhật thì lại không có giấy tờ theo quy định. Chuyện đó thuộc về bên Bộ Tư Pháp nên tôi cũng không biết trả lời sao nữa. Chỉ tiếc là cách xử lý tình huống của những người đại diện cho VN ở đây so với đại diện của Singapore, Thai lan và Indonesia thì chậm và dở quá.
Khi khẩn cấp, gọi điện thoại cho Đại Sứ quán VN thì không có ai nhấc máy. Trong khi đó lệnh từ trên đưa ra phải di tản dân trong khu vực bán kính 20km từ nhà máy điện nguyên tử trong vòng 48h. Lúc đó thông tin về nhà máy điện nguyên tử còn ít và hoảng loạn nên không ai nói ra, nhưng trong lòng chúng tôi lúc đó cầm chắc 90% sẽ chết, nhưng mà vì nhiệm vụ không thể bỏ chạy trước dân được.
Nếu nhà máy điện nguyên tử nổ thì trong bán kính làm việc của chúng tôi chắc không ai còn đường về. Nhưng nhìn thấy chú em cảnh sát tuần tra người địa phương đi cùng với tôi vẫn bình thản làm việc, dù đã nhận được tin gia đình anh ta chết hết ngay khi bị sóng thần ở thị xã Soma kề bên mà chưa có thời gian để chạy về, để nhìn thi thể người thân, tôi cảm thấy lòng mình cũng hổ thẹn.
Hôm Chính phủ Nhật kêu gọi 50 người chấp nhận hy sinh để bảo vệ nhà máy điện, có tới 5000 người đã tình nguyện xin ở lại, mới thấy cái tinh thần hy sinh vì cộng đồng của họ trong lúc nguy cấp đáng khâm phục. Chiều hôm qua các bác sĩ ở Đại học Kyushu đã khám xem chúng tôi có bị nhiễm phóng xạ hay không? Cũng may lăn lộn cả 10 ngày trời trong vùng nguy hiểm mà không có người nào bị dính phóng xạ cả, âu cũng là điều may mắn. Tụi tôi trong vùng này mà không bị sao thì người VN ở các vùng khác nên an tâm.
Chính phủ đã bắt đầu công cuộc tái thiết, đội tự vệ đã hoàn tất việc bắc các cầu dã chiến cũng như sửa đường hư hỏng trong toàn vùng, nên giao thông đã nối lại. Đường cao tốc từ Utsunomiya đến tỉnh Aomori ở miền Bắc thì đã sửa xong, nhưng vẫn chưa cho dân đi lại vì đang ưu tiên cho các đoàn xe cứu trợ.
Đồ cứu trợ đã đến rất nhiều, chỉ còn thiếu xăng nhưng 600000 tấn xăng chuyển từ vùng Kansai ngày mai cũng sẽ đến vùng này. Nhà tiền chế thì tự vệ đội và các công ty xây dựng bắt đầu san nền lắp đặt. Do nguyên vật liệu khan hiếm và vùng này không thể xây nhà nền thấp, nên nghe nói dự định sẽ xây khẩn cấp 38000 căn nhà cho người ta ở tạm trong tháng đầu tiên trong kế hoạch xây 200000 căn. Mỗi căn khoảng 30m2, gồm có 2 phòng ngủ và nhà vệ sinh, nhà tắm. Nói chung đó là tin vui sau giờ tuyệt vọng.
Hy vọng những thành phố mới sẽ hồi sinh trên những đống đổ nát hoang tàn hiện tại.
Chúc Tuần Việt Nam và đồng nghiệp của các anh chị vạn an.
Tôi không ngờ rằng câu chuyện của cậu bé Soma Haruo 9 tuổi đã làm xúc động nhiều người ở Việt Nam. Điều đó chứng tỏ tính thiện của người VN chúng ta, cho chúng ta hy vọng ở những thế hệ nối tiếp.
Bây giờ thì tình hình nước Nhật khá ổn hơn rồi. Sáng nay đội tự vệ bắt đầu đem xe tăng ủi phá đường xung quanh khu nhà máy điện nguyên tử để cho người ta dễ làm việc. Sau 10 ngày lăn lộn chúng tôi mới thấy nhẹ nhõm trong người. Sáng nay tôi được một ông cụ già không chịu di tản mời uống một ly trà nóng làm tôi cảm động hết sức. 10 ngày nay mỗi ngày chỉ có khẩu phần lương khô 6 miếng bánh bích quy với 4 chai nước lạnh, nghĩ lại không biết ở đâu mà tụi tôi có sức dữ như vậy.
Ngày hôm kia tôi tìm được 3 người VN dân định cư ở đây. Lúc động đất, họ chạy vào núi lánh nạn, thấy nhà người Nhật bỏ đi, họ vào ở luôn. Ở bên này ít ăn cắp, ăn trộm nên phần nhiều dân ở các vùng quê khi đi làm họ cũng không có khóa cửa nẻo gì hết. Mấy "ông thần" VN mình cứ vậy chui vô ở tự nhiên thôi. Phần không biết tiếng Nhật, phần không có điện để xem TV, nên không biết thông tin gì cả. Cái nhà của người Nhật họ trú đó cũng còn thức ăn dự trữ nhiều, vậy là họ lôi ra làm đồ nhậu, vừa nhậu vừa ca hát inh ỏi đâu có biết "thần chết" lảng vảng sau lưng.
Cũng may chúng tôi đi tuần ngang qua khu đó, nghe hát ỏm tỏi bằng tiếng Việt, vào hỏi, mới hay họ không biết gì đến lệnh di tản cả, dù xe tuần cảnh tụi tôi chạy ngang khu đó gọi khản cả cổ. Đúng là điếc không sợ súng. Tôi dở khóc dở cười, không lẽ còng tay mấy "ông thần" VN nhà mình vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, nên chỉ ghi tên cảnh cáo. Cũng may còn chuyến xe bus cuối cùng chở dân di tản nên gửi họ đến trung tâm tiếp nhận tạm cư ở tỉnh Saitama.
Tôi cũng xin cám ơn Tuần Việt Nam đã kịp thời đăng tin của tôi. Hôm nay nhiều người ở miền nam nước Nhật gửi e-mail đến cám ơn tôi vì nhờ qua bản tin của Tuần Việt Nam, họ đã an tâm, không phải bỏ chạy về VN. Mấy ngày trước có một số sinh viên VN gửi mail báo cho tôi biết, do có hiện tượng một số người là cán bộ, nhân viên người VN đang làm việc ở Nhật đã vội vã cho gia đình về nước ngay sau khi Nhật bị động đất và sóng thần, gây nên tâm lý hoảng loạn trong số đông sinh viên và tu nghiệp sinh ở đây.
Thêm nữa báo chí trong nước đăng tin về động đất, phóng xạ nhiều quá khiến họ đã hoảng loạn còn hoảng loạn thêm. Nhiều người sau đó cũng vội vã về VN không kịp xin giấy tái nhập cảnh, bây giờ họ muốn quay lại Nhật thì lại không có giấy tờ theo quy định. Chuyện đó thuộc về bên Bộ Tư Pháp nên tôi cũng không biết trả lời sao nữa. Chỉ tiếc là cách xử lý tình huống của những người đại diện cho VN ở đây so với đại diện của Singapore, Thai lan và Indonesia thì chậm và dở quá.
Khi khẩn cấp, gọi điện thoại cho Đại Sứ quán VN thì không có ai nhấc máy. Trong khi đó lệnh từ trên đưa ra phải di tản dân trong khu vực bán kính 20km từ nhà máy điện nguyên tử trong vòng 48h. Lúc đó thông tin về nhà máy điện nguyên tử còn ít và hoảng loạn nên không ai nói ra, nhưng trong lòng chúng tôi lúc đó cầm chắc 90% sẽ chết, nhưng mà vì nhiệm vụ không thể bỏ chạy trước dân được.
Nếu nhà máy điện nguyên tử nổ thì trong bán kính làm việc của chúng tôi chắc không ai còn đường về. Nhưng nhìn thấy chú em cảnh sát tuần tra người địa phương đi cùng với tôi vẫn bình thản làm việc, dù đã nhận được tin gia đình anh ta chết hết ngay khi bị sóng thần ở thị xã Soma kề bên mà chưa có thời gian để chạy về, để nhìn thi thể người thân, tôi cảm thấy lòng mình cũng hổ thẹn.
Hôm Chính phủ Nhật kêu gọi 50 người chấp nhận hy sinh để bảo vệ nhà máy điện, có tới 5000 người đã tình nguyện xin ở lại, mới thấy cái tinh thần hy sinh vì cộng đồng của họ trong lúc nguy cấp đáng khâm phục. Chiều hôm qua các bác sĩ ở Đại học Kyushu đã khám xem chúng tôi có bị nhiễm phóng xạ hay không? Cũng may lăn lộn cả 10 ngày trời trong vùng nguy hiểm mà không có người nào bị dính phóng xạ cả, âu cũng là điều may mắn. Tụi tôi trong vùng này mà không bị sao thì người VN ở các vùng khác nên an tâm.
Chính phủ đã bắt đầu công cuộc tái thiết, đội tự vệ đã hoàn tất việc bắc các cầu dã chiến cũng như sửa đường hư hỏng trong toàn vùng, nên giao thông đã nối lại. Đường cao tốc từ Utsunomiya đến tỉnh Aomori ở miền Bắc thì đã sửa xong, nhưng vẫn chưa cho dân đi lại vì đang ưu tiên cho các đoàn xe cứu trợ.
Đồ cứu trợ đã đến rất nhiều, chỉ còn thiếu xăng nhưng 600000 tấn xăng chuyển từ vùng Kansai ngày mai cũng sẽ đến vùng này. Nhà tiền chế thì tự vệ đội và các công ty xây dựng bắt đầu san nền lắp đặt. Do nguyên vật liệu khan hiếm và vùng này không thể xây nhà nền thấp, nên nghe nói dự định sẽ xây khẩn cấp 38000 căn nhà cho người ta ở tạm trong tháng đầu tiên trong kế hoạch xây 200000 căn. Mỗi căn khoảng 30m2, gồm có 2 phòng ngủ và nhà vệ sinh, nhà tắm. Nói chung đó là tin vui sau giờ tuyệt vọng.
Hy vọng những thành phố mới sẽ hồi sinh trên những đống đổ nát hoang tàn hiện tại.
Chúc Tuần Việt Nam và đồng nghiệp của các anh chị vạn an.
Hà Minh Thành
Nguồn: Vietnamnet
Nguồn: Vietnamnet
Ông Hà Minh Thành, cảnh sát Nhật gốc Việt:
2011-03-22T00:37:00-07:00
Trà Đá Việt
đọc|
Comments
"bố lịch" là cái gì thế nhỉ ?
Lời cầu nguyện linh ứng

Ở vùng nọ có mốt nuôi vẹt. Một phụ nữ phàn nàn với cha xứ:
- Thưa Cha, lũ vẹt cái nhà con chỉ biết nói mỗi một câu: “Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không?”.
- Thật là tục tĩu! Ta sẽ giúp con việc này. Hai con vẹt Francis và Job của ta suốt ngày cầu nguyện và đọc Kinh Thánh. Hãy mang vẹt của con đến nhà ta. Chung một lồng với chúng, chắc chắn lũ vẹt của con sẽ được dạy dỗ về sự lễ độ và tôn kính.
Người phụ nữ mang hai con vẹt cái của bà ta đến nhà cha xứ. Thấy hai con vẹt đực đang cầm quyển kinh và lầm rầm cầu nguyện, bà ta liền thả hai con vẹt cái của bà vào với chúng. Các ả vẹt cái la lên:
- Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không?
Yên lặng… Một con vẹt đực sững sờ buông rơi quyển Kinh, ngó qua bạn nó và thốt lên:
- Francis! Những lời cầu nguyện của chúng ta đã được ứng nhiệm rồi!
Lời cầu nguyện linh ứng
2011-01-05T19:19:00-08:00
Trà Đá Việt
đọc|truyện cười|
Comments
Nhật ký giai độc thân......

Nửa đêm, có cảm giác như đang gác chân lên... mặt "vợ". Lạnh ngắt! Thôi rồi, quên không cất cái laptop lên bàn
2h sáng:
Vo ve vo ve. Cái lỗ thủng trên màn to bằng nắm tay, muỗi vào thả giàn, ghét mấy con muỗi không tả được, mãi hôm nay mới tả được. Cố gắng bắt một con to nhất, ru ngủ cho nó, rồi ngồi kêu vo ve bên tai Con muỗi mắt thâm quầng, lảo đảo bay đi... Bõ! Quờ tay lấy quyển nhật ký, vội vàng ép một con muỗi no mòng vào làm bằng chứng.
4h sáng:
Tén ten tẻn tèn ten. Có tin nhắn. Giật mình thức giấc. "...tắt đèn sớm, nhớ uống thuốc ngủ nhé...". Được quan tâm, hạnh phúc đến phọt nước mắt... Tiếc cái là nó không bị sai chính tả như trên "Đặc sản" tiếng Việt nên không cười được, hơi phí.
7h sáng:
Quáng quàng dậy, hôm nay phỏng vấn ở công ty mới, lần mần nghĩ đến đợt thử việc trước ở công ty taxi, trong giấy báo trúng tuyển có ghi "Chỉ đeo cà vạt xanh", thế mà lúc đến thấy chúng nó còn mặc cả quần áo. Bị đuổi trong nhõn một ngày, nghĩ đến mà rùng cả mình. Đến giờ vẫn chưa hiểu tại sao.
8h sáng:
Hối hả đến nơi, rồi cũng đợi được đến lúc vào phỏng vấn, thằng già nhăn nhở hỏi: "Quan hệ với đồng nghiệp?", lạnh lùng trả lời: "Tuần 2 lần, tuần khỏe có khi 3 lần". Thằng già trợn mắt, chắc nó tiếc cái tuổi thanh xuân. Cúi đầu nhìn xuống đầy kiêu hãnh.
10h:
Đọc báo: "Chen lấn lên xe, 2 thanh niên tử nạn", nhìn kỹ lại thì đúng cái bến xe buýt hôm qua mình đi, đúng số hiệu xe ấy, đúng 2 cái đứa bị mình ủn xuống lúc xe sau trờ tới ấy, thật trùng hợp… Khi nào gặp lại chúng nó, chắc phải làm một chầu bia hơi mừng ngày hội ngộ mới được.
12h trưa:
Cơm. Sao bây giờ cái gì cũng có chất bảo quản, lẳng lặng gọi về cho bu xin ít rau củ cải thiện: "Bu nhớ gửi cho con cái loại toàn phân tươi í nhé, ăn phân hóa học sợ lắm…". Bu già ậm ờ, không biết có nghe rõ không, thương bu già thắt ruột.
2h chiều:
Đi họp phụ huynh cho thằng cháu, nghe bác hội trưởng phăm phăm phát biểu: "Tôi đánh giá lớp ta, các cháu trai ai cũng có tinh, ấy là cái tinh thần học tập…". Tỉnh dậy nước dãi vòng quanh mép, lớp chỉ còn lác đác vài người, xơ xác như trận chiến T@m quốc sau màn... thu mua phế liệu.
5h:
Tắc đường, nan hoa cắm đầy vành, đầu lênh láng tóc. Đứng im hít khói xe nhám phổi, lắp cánh bay thì sợ quýnh dây điện chết còn đau đớn gấp bội. Cam chịu, cam chịu…
8h:
Trà đá, thấy một thằng choai choai đi xe tàu, giật túi của chị lao công rồi phóng vèo qua chỗ mình, tiện cốc trà đá tạt thẳng vào mặt nó. Thằng choai choai cắm đầu vào cột điện, mình đứng dậy bỏ đi, phần vì ngại lên báo, phần vì cảm thấy trên đời còn nhiều việc anh hùng hơn thế. Lúc sau chạy ra xem, vẫn thấy chị lao công đứng bải lải: "Thằng khốn nạn nào tạt nước vào mắt con bà…"
10h:
Giặt quần áo. Nhớ hồi xưa ba hay nói, nếu con chăm chỉ, con sẽ có tất cả. Đúng là sau này có thật, 2 đôi tất, 1 đôi là tất Cả, to hơn, đôi bé gọi là tất Thứ, để đi luân phiên trong 6 cái mùa đông. Ba nói chỉ có chuẩn.
11h:
Xem tivi, chẳng hiểu chương trình nói về cái gì, chỉ biết mang máng anh Vương nào đấy làm mất nỏ thần của cơ quan, không báo công an, cũng không kêu tài vụ xuất tiền mua đền cái khác, lẳng lặng bỏ trốn cùng con gái. Trộm nghĩ về cái tính vô trách nhiệm của người Việt. Chép miệng nghĩ nỏ thần thì hàng lưu niệm nào chả có, mua đại một cái chờ kiểm toán làm việc xong xuôi rồi xin lỗi cơ quan sau. Rõ dại!
Hình như đồng hồ chạy sai.
Gác chân lên trán, trằn trọc nhớ lại mấy bài phân tích về nhóm máu trên Cười 24H. Không biết mình thuộc nhóm máu nào nhỉ? Nhóm máu nào cũng hay, biết chọn nhóm nào?
Lại đêm, ném cái dép sang mái nhà hàng xóm, ồn ào, nghe loáng thoáng: "…1 giờ rồi mà không cho người ta ngủ à...", chỉnh lại đồng hồ rồi thiếp đi lúc nào không hay…
Nửa đêm, có cảm giác như đang gác chân lên... mặt "vợ". Lạnh ngắt! Thôi rồi, quên không cất cái laptop lên bàn.
Nguồn: 24h
Nhật ký giai độc thân......
2010-12-29T01:48:00-08:00
Trà Đá Việt
truyện cười|
Comments
Mourinho và bóng đá Việt
Bóng đá việt nam muốn đi lên, thi phải thay đổi lại toàn bộ hệ thống điều hành tổ chức, chứ mấy ông VFF toàn là người có đầu óc cục bộ,thiếu tầm nhìn,ngay cả ao làng Đông Nam Á mà con không vượt qua được thì nói gì tới chuyện chuyên nghiệp, hấp dẫn
Mourinho “thóa mạ” bóng đá Việt Nam: Nghĩ sao đây VFF?
cho mấy ông vff về vuờn thì ông khác lên vẫn thế chứ chắc gì đã khác
cho mấy ông vff về vuờn thì ông khác lên vẫn thế chứ chắc gì đã khác
Nói tóm lại ..tinh thần cọ xát và học hỏi còn diễn ra trong khoảng vài chục năm nữa
V-Leage có thể là hấp dẫn nhất Đông Nam Á nhưng thời điểm hiện tại 1 trận đấu không khác gì nhiều 1 cuộc ẩu đả và trên sân 1 là giang hồ 2 là công nhân. Công bằng mà nói kì AFF vừa qua hàng tiền vệ VN chơi rất hay đáng tiếc hàng thủ yếu+ tiền đạo chân gỗ. Mou nhắc tới VN đã là may mắn lắm rồi bởi có mấy nguời biết tới VN chứ đừng nói nền bóng đá phải gọi là trũng nhất TG này. Chả có gì phải chạnh lòng hay tự ái hết.Nguời ta nói sự thật đấy thôi,với cái cách quản lí kiểu này thì đến khi bóng đá trỏ nên nhàm chán may ra V-Leage mới trở thành giải đấu hấp dẫn nhất...
Ông Vff, ông là ai!
Có lẽ người thóa mạ bóng đá Việt Nam không phải là Mou mà chúng ta hãy nhìn nhận lại thực tế nền bóng đá VN, nhìn lại VFF mà xem!
Có lẽ người thóa mạ bóng đá Việt Nam không phải là Mou mà chúng ta hãy nhìn nhận lại thực tế nền bóng đá VN, nhìn lại VFF mà xem!
Phía khán đài danh dự có vị quan chức VFF (đầu hói) dự khán trận VN-Singapo nhưng không hiểu ông có am hiểu bóng đá không mà màn hình rất rất nhiều lần quay về phía ông, nhưng có lẽ ông thấy trận này chắn quá nên lần nào cũng thấy ông cầm ĐT nhắn tin thôi. Chắc ông nhiều bạn gái lắm!!!!!!!!!!!!!
Chúng ta đang ảo tưởng về chúng ta, cứ ngỡ chúng ta là một đội bóng mạnh, hãy suy nghĩ lại đi.
AFF 2008, thì sao đây, đá với Thái Lan trận đầu thì thua, may mắn thắng đc người Mã nhờ gió, trận bán kết lượt đi với sing ở sân nhà thì bất lực, qua sân khách bị dập toe tua, lượt về trận chung kết với cú dứt điểm mà theo CV9 nói nôm na là không hiểu sao lại vào. Thế là vô địch.
trước AFF 2010 đá giao hữu với ấn độ bị đội bóng xếp hạng thua chúng ta xa trên bảng xếp hạng biến thành gã hề, qua đá với kuwoat thì cũng chung số phận.
aff 2010 thì khỏi phải nói, thua philippin, thắng sing quá già cỗi, hãy xem trong vài năm qua chúng ta đã làm được gì? nếu không thì giải tán VFF đi để còn phải làm những việc có ích hơn cho đất nước.
AFF 2008, thì sao đây, đá với Thái Lan trận đầu thì thua, may mắn thắng đc người Mã nhờ gió, trận bán kết lượt đi với sing ở sân nhà thì bất lực, qua sân khách bị dập toe tua, lượt về trận chung kết với cú dứt điểm mà theo CV9 nói nôm na là không hiểu sao lại vào. Thế là vô địch.
trước AFF 2010 đá giao hữu với ấn độ bị đội bóng xếp hạng thua chúng ta xa trên bảng xếp hạng biến thành gã hề, qua đá với kuwoat thì cũng chung số phận.
aff 2010 thì khỏi phải nói, thua philippin, thắng sing quá già cỗi, hãy xem trong vài năm qua chúng ta đã làm được gì? nếu không thì giải tán VFF đi để còn phải làm những việc có ích hơn cho đất nước.
Nếu hỏi 10 người yêu thích bóng đá rằng có theo dõi các trận đấu ở giải quốc nội giữa các CLB thường xuyên không? hay có thích xem không? thì đảm bảo cả 10 người nói KHÔNG. Ngay cả tên các CLB hiện tại là gì còn nhiều người chưa biết tới, thậm trí không quan tâm. Bóng đá VN khi nào mới chuyên nghiệp???
Mourinho và bóng đá Việt
2010-12-23T18:00:00-08:00
Trà Đá Việt
Bóng Đá Việt|
Comments
Truyện tranh hài : Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn
Truyện tranh hài : Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn


























Nguồn: thugian360
Truyện tranh hài : Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn
2010-12-21T01:30:00-08:00
Trà Đá Việt
funny|truyện tranh|
Comments





